LTS_ Nói về
những bước suy thoái của sông Mekong, người ta liên hệ ngay tới chuỗi
14 con đập thủy điện bậc thềm Vân Nam và sắp tới đây là 11 con đập hạ
lưu. Nhưng không thể không kể tới những bước hủy hoại môi sinh khác đã
và đang diễn ra trong toàn lưu vực sông Mekong như: đổi dòng lấy nước;
phá rừng bừa bãi; dùng chất nổ tàn phá chỉ để mở rộng khai thông lòng
sông cho các con tàu lớn Trung Quốc dễ dàng đi xuống phương nam. Bài viết
của nhà văn Ngô Thế Vinh trong số báo này chủ yếu đề cập tới Dự án Phá
đá trên 21 khúc ghềnh thác của sông Mekong. Để thấy rằng đó là một dự
án liều lĩnh, tắc trách và cả vô trách nhiệm, đã khiến tờ báo Watershed
số tháng 11/ 2002 phải đưa ra nhận định: “Họ chỉ căn cứ trên có hai ngày
khảo sát thực địa...rồi đi tới kết luận rằng Dự án Phá đá khai thông ghềnh
thác sẽ không có ảnh hưởng dài hạn nào trên nguồn cá và ngư nghiệp của
cư dân sống hai bên bờ sông Mekong... Bằng chứng là đã không có sự lượng
giá thực sự về những tiềm năng ảnh hưởng này.” Trước mắt thì quốc gia
hưởng lợi nhất từ dự án này vẫn là Trung Quốc nhưng với cái giá rất đắt
về môi sinh phải trả là 5 nước vùng Hạ lưu sông Mekong.
DỰ ÁN CẢI THIỆN THỦY LỘ THƯỢNG NGUỒN SÔNG MEKONG
Kế hoạch chính thức có tên là “Dự Án Cải Thiện Thủy Lộ Thượng Nguồn Sông Mekong / Navigation Channel Improvement Project on the Upper Mekong River” nhưng với cư dân địa phương thì đơn giản được gọi là: “Dự án phá ghềnh thác sông Mekong / Mekong rapids blasting project”.
Đây là dự án táo bạo dùng chất nổ / dynamite để phá những khối
đá trên khúc sông Mekong chảy qua 21 đoạn ghềnh thác, với các cù lao và
cồn bãi /shoals cùng với kế hoạch nạo vét để khai thông và mở rộng lòng
sông Mekong từ Vân Nam xuống tới Miến Điện, Thái Lan và Lào.
Mục đích chính là giúp cho những con tàu trọng tải từ 500 tới 700 tấn
chở đầy hàng hóa có thể dễ dàng di chuyển từ giang cảng Tư Mao / Simao
Vân Nam Trung Quốc xuống Chiang Khong, Chang Sean Thái Lan tới tận Luang
Prabang và Vạn Tượng thủ đô nước Lào. Sau đó cũng chính những con tàu
ấy sẽ chở đầy nguyên vật liệu và cả dầu thô đi ngược dòng sông Mekong
lên Vân Nam.
Dự án đã được ký kết vào tháng 04 năm 2001 giữa 4 nước Trung Quốc, Miến Điện, Thái Lan và Lào và công trình này sẽ do mỗi nước tự thực hiện trên khúc sông chảy qua lãnh thổ mình. Điều đáng nói là Cam Bốt và Việt Nam là hai quốc gia cuối nguồn sẽ trực tiếp và lâu dài chịu ảnh hưởng do dự án ấy thì hoàn toàn không được đếm xỉa tới.
Với ngân khoản tài trợ chủ yếu là từ Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB/ Asian Development Bank) cho Chương Trình Hợp Tác Kinh Tế Lưu Vực Lớn Sông Mekong (Greater Mekong Subregion / GMS), và kế hoạch Phá đá / Phá ghềnh thác là một phần trong Chương trình mở “Hành lang Kinh tế Bắc-Nam Lưu Vực Lớn Sông Mekong / GMS North-South Economic Corridor Flagship Program” đã được chuẩn thuận trong Hội nghị Thượng đỉnh GMS tại Nam Vang vào ngày 3 tháng 11, 2002.
Theo mô hình Dự án thì có hàng trăm ngàn tấn đá sau khi bị chất nổ phá vỡ từ các đoạn ghềnh thác sẽ được các con tàu vét / backhoe dồn xuống những hố sâu dưới lòng sông – mà ai cũng biết “những vũng sâu này là nơi trú ẩn có tầm quan trọng sống còn đối với vô số loài cá trong suốt mùa Khô” và cũng là nơi lưới cá của cư dân địa phương. Lấp hết các vũng sông sâu này bằng những khối đá vụn sẽ gây ảnh hưởng hủy diệt ra sao trên cá và đời sống của ngư dân là điều không được Nhóm Lượng Giá Ảnh Hưởng Môi Sinh (EIA/ Environmental Impact Assessment) quan tâm tới.
Từ một con sông Mekong vốn được coi là khá nguyên vẹn, ít bị tận dụng khai thác so với các con sông khác của thế giới, nay ngoài ảnh hưởng của một chuỗi những con đập thủy điện khổng lồ Vân Nam không ngừng xây thêm, cũng vẫn Trung Quốc đã lại có thêm kế hoạch phá đá, phá các khúc sông ghềnh thác, dĩ nhiên sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng trên sự cân bằng thủy học, khiến dòng nước sẽ chảy nhanh và siết hơn, gây sụp lở bờ sông cùng phá hủy các loại hoa màu trồng ven sông.
Vào tháng Tư năm 2002, Phân bộ Ngư nghiệp Ủy hội Sông Mekong / MRC (gồm
4 nước hạ lưu Thái Lan Lào Cam Bốt và Việt Nam, riêng Trung Quốc thì từ
chối tham gia) đã phổ biến một tài liệu nhan đề: “Vũng sâu là
sinh cảnh / habitats của cá trong Lưu vực sông Mekong trong mùa Khô.”
Theo tài liệu này thì người ta tin rằng giống cá Pla beuk, loại cá bông
lau khổng lồ _ Pangasianodon gigas sống dưới những vũng sâu của sông Mekong
trong mùa Khô. Ngư dân Lào tỉnh Xayabouri cho biết nơi vũng sâu gần ngôi
làng Bang Muangliap là nơi sinh sống của giống cá Pla beuk trong mùa Khô.”
Cả ngư dân tỉnh Bokeo gần ngã ba biên giới Thái Lào Miến Điện cũng tin
rằng những con cá Pla beuk rất hiếm hoi mà họ đánh được là từ Xayabouri.”
[H.1]
Kế hoạch phá đá không chỉ là mối nguy cơ diệt chủng đối với cá Pla beuk
hiếm quý, mà còn hủy hoại sinh cảnh, hủy diệt rộng rãi các loài cá khác
và ngư nghiệp không chỉ giới hạn ở khúc sông thượng nguồn mà còn có ảnh
hưởng “tiêu cực dây chuyền” trên nguồn cá vốn rất phong phú của Biển Hồ
và hai con sông Tiền sông Hậu và toàn hệ thống kinh rạch nơi Đồng Bằng
Sông Cửu Long.
THIẾU NGHIÊN CỨU TÍNH KHẢ THI CỦA DỰ ÁN
Từ Bangkok, chỉ vài tuần lễ sau ngày thành lập, Bộ Tài Nguyên Thiên
Nhiên và Môi Trường (MNRE/ Ministry of Natural Resources and Environment)
Thái Lan đã vội vàng can dự vào một dự án gây rất nhiều tranh cãi và cũng
rất thiếu sót. Theo tường trình của tập san Watershed, cơ quan ngôn luận
lâu năm của tổ chức TERRA [Towards Ecological Recovery and Regional Alliance]
(7) thì vào giữa tháng 11 năm 2001 giám đốc Trung Tâm Phòng Chống Khủng
Hoảng Nước thuộc MNRE là Sophat Tovichakchaikul đã công bố “Dự án
phá ghềnh thác sông Mekong” sẽ được triển khai do kết quả Lượng giá
Ảnh hưởng Môi sinh (EIA) được xem là không đáng kể.
Trên thực tế thì nhóm nghiên cứu EIA này “CHỈ TRONG HAI NGÀY 18 và 29
tháng 4, họ tới thăm chớp nhoáng vài đoạn sông thượng nguồn gồm 10 ghềnh
thác và một cồn gọi là để ‘thu thập các dữ kiện thủy học’ để rồi đi ngay
tới kết luận là Dự án Phá Đá sẽ không gây một tác hại dài hạn nào trên
cá và nền ngư nghiệp của cư dân sống dọc theo hai bên sông. Có thể nói
đây là một lượng giá rất tắc trách thiếu tính nghiên cứu và thiếu sự hiểu
biết nhất về toàn hệ sinh thái của con sông Mekong.
Theo tiến sĩ Chris Cocklin và Monique Hain thuộc Viện Môi Trường Monash (Đại Học Monash Úc), thì Lượng Giá Ảnh Hưởng Môi Sinh của Dự án Cải thiện Thủy lộ Thượng nguồn sông Mekong “thực chất là thiếu sót / substantively inadequate” và nhiều điểm “cơ bản là sai trái / fundamentally flawed.” (4)
_ THIẾU SÓT vì không dựa trên đánh giá toàn thể và không có phần lượng định ảnh hưởng dài hạn của dự án mà phần tối quan trọng là ảnh hưởng trên hệ thủy học / hydrology, hệ sinh thái / ecology của con sông và cả ảnh hưởng do gia tăng số lượng tàu bè lưu thông trên dòng sông ấy.
Một ví dụ về hệ quả dây chuyền do cải thiện thủy lộ, sẽ đưa tới gia tăng trao đổi hàng hóa, tạo thuận cho kỹ nghệ phát triển và hậu quả là gây thêm ô nhiễm. Ảnh hưởng dài hạn ấy ra sao với sức khỏe của cư dân các quốc gia cuối nguồn là hoàn toàn không được quan tâm tới.
_ SAI TRÁI trái vì các phân tích chỉ dựa trên sự phỏng đoán / speculation, với kết luận chủ quan và hoàn toàn thiếu những bước nghiên cứu có thực chất để rồi vẫn đi tới khẳng định là: “Dự án sẽ có ảnh hưởng tích cực về kinh tế trong các bước phát triển bền vững của Lưu vực sông Mekong / Lancang – Mekong River drainaige area.” Đó chỉ là một kết luận vu vơ mà không đưa ra được các dữ kiện hay phân tích thuyết phục nào.
Giáo sư R.M. McDowall, thuộc Viện Quốc Gia Nghiên Cứu Nước và Không
khí Tân Tây Lan cũng đưa ra nhận định nghiêm khắc: “Đọc tường trình EIA
rõ ràng là không cho thấy có chút cố gắng nào để xác định những ảnh hưởng
trên nguồn cá và hệ sinh thái do kế hoạch mở rộng lòng sông. Nói một cách
đơn giản, lượng giá EIA là hoàn toàn thiếu sót.” (7)