Gió, đất, lửa, nước là 4 chất lớn trong vũ trụ nên gọi là Tứ Đại theo Phật giáo. Thực vậy, từ giây phút thành lập đầu tiên của Trái đất mà các nhà khoa học gọi tên là Big Bang:
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
cho đến nay, trái đất già đến 4 tỷ năm, sinh ra trong những điều kiện
thiên nhiên rất khác với ngày nay, với các tinh vân họp lại, đụng phải
nhau, xoáy tròn tạo ra lâu dần nguội lại. Suốt một khoảng thời gian rất
dài, với nhiều đá phun trào từ lòng trái đất, với mưa rơi mưa rơi, bào
mòn, xói lở... Rồi Trái Đất bị nguội lại dần. Khi ta nóí Trái đất nguội
lại dần, như vậy có thể nghĩ ngay đến yếu tố Lửa với Mặt Trời, rồi đá
biến thành Đất, mưa rơi đại dương thành lập là Nước, không khí là Gió
họp thành Tứ Đại trong vũ trụ.
Riêng trong các câu trong bài hát Dấu chân địa đàng:
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Từ mưa gió
Từ vào trong đá khô
ta đã thấy hình ảnh của gió, nước, đất và lửa (đá).
2. Lửa, đất, nước, gió trong vũ trụ
2.1 Lửa (Hoả đại): Lửa không những có nghĩa thông thường
như lửa đốt, lửa nấu cơm mà còn có nghĩa là năng lượng mặt trời, chiếu
sáng trần gian làm sinh vật sống và sinh tồn vì nếu không có mặt trời,
Trái Đất này sẽ rất lạnh, sinh vật không tồn tại được. Trái Đất là một
hành tinh quay xung quanh mặt trời trong vòng 365 ngày nên mới có Xuân,
Hạ, Thu, Đông và tự xoay quanh chính nó nên mới có ngày và đêm. Vị trí
hành tinh Trái Đất không quá xa mặt trời như các hành tinh khác (sao Hoả,
sao Mộc v.v…) nên không quá lạnh mà cũng không gần quá mặt trời nên không
quá nóng.
Lửa cũng có nghĩa là núi lửa, với các dung nham (magma) nóng từ lòng đất
sâu phun trào và nguội lại, lâu ngày bị phong hoá thành đất. Và dưới áp
lực mạnh và nhiệt độ nóng, các đá phun trào (eruptive rocks) sẽ thành
đá biến chất (metamorphic rocks), lâu ngày các loại đá bị xói mòn do mưa,
do gió và chuyên chở xuống châu thổ đồng bằng tạo thành đá trầm tích (sedimentary
rocks).
Không những lửa có mặt dưới lòng đất mà lửa còn có mặt dưới đáy biển sâu:
nhờ các thám hiểm sâu dưới lòng đại dương, sau chiến tranh thế giới lần
thứ hai, các nhà khoa học khám phá ra là giữa đáy đại dương có những giãy
núi (mid-ocean ridges) từ đó có những phun trào bazan phun ra cả hai bên
và chảy tràn, trong khi đó ven các lục địa thì lại có những máng biển
sâu thẳm. Các phun trào từ lòng biển sâu khi lên đến đáy biển bị nguội
dần lại và tràn sang hai bên để tạo chỗ cho các phun trào bazan tiếp nối
phun lên, lâu dần tạo thành các giãy núi giữa đại dương. Thuyết tách dãn
đáy đại dương spread floor ocean ra đời, cho thấy nhiều vật liệu phun
trào từ lòng đất phun lên tại vùng tách dãn.
Và mỗi ngày, mõi tháng, mỗi năm, dòng bazan từ vực sâu trong lòng trái
đất cứ trào sang hai bên miệng núi, lan dần và khi các vật liệu bazan
này di chuyển đến rìa lục địa thì sẽ bị cuốn hút trong các máng biển sâu
thẳm (fosse océanique) để lại trở về lòng đất ! Có những máng biển sâu
trong lòng đại dương như máng Mariannes ngoài khơi Phi Luật Tân, máng
Aleoutienne ngoài khơi Alaska v.v… Như vậy, vỏ trái đất giãn ra chỗ này
thì phải co rút chỗ kia, chui xuống lại các hố sâu đại dương nên cuối
cùng khối lượng trái đất vẫn giữ nguyên.
Như vậy đáy đại dương luôn luôn ở trạng thái động và di chuyển chậm chạp,
cứ chừng vài cm mỗi năm, làm các lục địa cũng phải di chuyển theo như
tấm thảm lăn (tapis roulant) ta thường đi lên xuống metro mỗi ngày.
Trên Trái Đất này, có nhiều dãy núi giữa đại dương như vậy: giãy núi chạy
dài 3.500km từ Bắc xuống Nam giữa Đại Tây Dương, giãy núi xuyên Ấn Độ
Dương, giãy núi ven bờ Thái Bình Dương. Những giãy núi giữa đại dương
đã chia bề mặt rắn chắc qủa đất thành nhiều mảng (plate, plaque) không
bằng nhau. Có chừng 12 mảng lớn: mảng Âu Á, mảng Thái Bình Dương, mảng
Phi Châu, mảng Bắc Mỹ, mảng Úc Châu, mảng Ấn Độ và mảng Nam băng dương
và những mảng nhỏ hơn như các mảng Caraibes ngoài khơi bờ biển phía Đông
các xứ Trung Mỹ, mảng Cocos ở ngoài khơi bờ biển phía Tây Trung Mỹ, mảng
Nazca ngoài khơi rặng núi Andes Nam Mỹ, mảng Juan de Fuca gần bờ biển
bắc Cali v.v…
Có mảng hầu như phía trên là đại dương (mảng Thái Bình Dương), có mảng
vừa đại dương, vừa lục địa (mảng Âu Á), có mảng chỉ có lục địa phía trên
(mảng Bắc Mỹ).
Các mảng này dày gần cả trăm km, nằm dưới vỏ trái đất.
Như vậy, các lục địa có thể ví như những chiếc bè đang trôi dạt cực kỳ
chậm chạp trên quả địa cầu. Qua các sự chuyển động này của các mảng, gây
ra bởi các chuyển động chậm chạp của magma mà tạo ra các đại dương (2
mảng rời nhau) và xuất hiện các rặng núi (2 mảng chạm nhau).
Khi 2 mảng đều cùng là mảng đại dương mà chạm nhau (ví dụ: mảng đại dương
Thái Bình Dương) đụng phải phần đại dương của mảng Âu Á, mảng Thái Bình
Dương đụng phải mảng Phi Luật Tân ) hoặc khi một mảng đại dương chạm phải
một mảng lục địa (ví dụ mảng đại dương Thái Bình Dương đụng phải mảng
lục địa của Nam Mỹ, mảng đại dương Juan de Fuca đụng phải mảng lục địa
Bắc Mỹ, mảng Caraibes đụng phải mảng Nam Mỹ) thì một trong hai mảng này,
thường là mảng đại dương sẽ chui xuống mảng kia tạo ra một vùng hút chìm
(zone de subduction)... Chính tại các vùng hút chìm mới xảy thường xuyên
các trận động đất như Cali, Nhật v.v…
Động đất thường quanh quẩn nhiều nhất ở hai vành đai sau đây:
- vành đai Thái Bình Dương kéo dài từ Nam Mỹ đến Bắc Mỹ (như Cali) vòng
qua Alaska xuống Nhật Bản, Đài Loan, Phi Luật Tân và xuống Indonesia.
- vành đai các xứ quanh bờ Địa Trung Hải đến Trung Đông (Iran, Afghanistan),
Tây Tạng.
Cái mảng bị chui xuống đó sẽ bị lớp nhu quyển của Trái Đất nuốt tiêu đi
tạo ra các phun trào bazan lên mặt đất, tạo ra núi lửa. Do đó :
- có một đai dài núi lửa tạo thành vòng cung quanh Thái Bình Dương, từ
Nam Mỹ (Chili, Pérou) đến Bắc Mỹ (núi St Helens), qua đến Nhật, Phi Luật
Tân.
- có một đai núi lửa quanh bờ Địa Trung Hải, chỗ tiếp xúc giữa mảng kiến
tạo Phi Châu với mảng Âu Á như các núi lửa Vesuve, Etna ở Ý, v.v…
Ở Việt Nam, cách nay khoảng 1 triệu năm, núi lửa phun trào đã phát triển
nhiều ở Pleiku, Darlac, Lâm Đồng, Long Khánh tạo nhiều vùng đất đỏ bazan
rất phì nhiêu.
Trên thế giới có khoảng 500 núi lửa hoạt động, tập hợp thành các đai núi
lửa, thường đi cùng với các đai động đất. Các núi lửa có thể gặp ở các
dãy núi đáy đại dương cũng như ven bờ lục địa, chỗ ép nén giữa mảng đại
dương chui xuống mảng lục địa (như tại dãy Andes ).
Các động đất mạnh ngoài bờ biển gây tai ương cho không biết bao nhiêu
sinh linh ở Sumatra cuối năm 2004, đến nỗi các rạn san hô dưới bờ biển,
các thuỷ thực vật dưới biển cũng bị tan tành. Thật đúng như thơ của cụ
Ôn Như Hầu:
Phong trần đến cả sơn khê
Tang thương đến cả hoa kia cỏ này
Và chu kỳ “thành, trụ, hoại, không”, cứ tiếp diễn, thay đổi bộ mặt trái
đất, theo lẽ vô thường của trời đất.
Lửa trong Tứ Đại bao hàm không những lửa trong lòng đất, lòng biển mà
cả trên trời